Page 1 of 24 12311 ... LastLast
Results 1 to 10 of 235
  1. #1
    Junior Member lkhanh-ly's Avatar
    Join Date
    Apr 2014
    Posts
    601

    Question Những khúc nhạc t́nh chọn lọc




    Chủ đề : Những Khúc Nhạc T́nh Chọn Lọc

    kly sẽ up những clip video nhạc t́nh chọn lọc trước 75 và sau 75 do các ca sĩ nổi danh lẫn ca sĩ trẻ chọn ḍng nhạc t́nh
    như Quang Dũng , Nguyễn Hồng Ân , Xuân Phú . Trần Thu Hà ,Bằng Kiều .....
    Mời quư AC - fans nhạc HST cùng thưởng thức âm nhạc nhé !


    Aril 2014
    Last edited by lkhanh-ly; 05-25-2014 at 09:56 PM.

  2. #2
    Junior Member lkhanh-ly's Avatar
    Join Date
    Apr 2014
    Posts
    601


    Ẩn số mang tên Từ Linh được bật mí

    Cái tên Đoàn Chuẩn đă trở nên quá thân quen với mỗi người yêu nhạc Việt. Những câu chuyện về ông cũng được khai thác và đưa ra công chúng để mọi người có cơ hội hiểu thêm về một nghệ sĩ - công tử tài hoa đất Bắc với nhiều sáng tác đi vào ḷng người như T́nh nghệ sĩ, Gửi gió cho mây ngàn bay, Gửi người em gái miền Nam v.v..
    ... Nhưng c̣n Từ Linh, bút danh luôn đứng cùng với tên Đoàn Chuẩn trong hầu hết các sáng tác ấy, lại là một ẩn số dường như rất hiếm hoi người biết, mặc dù đă nhiều lần, câu hỏi “Từ Linh là ai?” được đặt ra.
    Những giai thoại
    Có thời gian, bí ẩn về cái bút hiệu Đoàn Chuẩn - Từ Linh trở thành đề tài được bàn luận rất nhiều, cả trong báo giới cũng như trong những câu chuyện văn nghệ hàng ngày của người yêu nhạc. Ai cũng chỉ biết đến Đoàn Chuẩn là một nhạc sĩ tài hoa, xuất thân từ gia đ́nh tư sản, chủ hăng nước mắm Vạn Vân nổi tiếng ở Cát Hải, Hải Pḥng. Ông ngoài tài năng, c̣n nổi tiếng là công tử chịu chơi bậc nhất đất Bắc.
    Chính bởi Đoàn Chuẩn được nhắc đến quá nhiều và mọi người biết đến ông một cách rơ ràng bao nhiêu th́ cái tên Từ Linh đứng bên cạnh trong những ca khúc một thời ấy, lại trở nên bí ẩn bấy nhiêu. Nhiều người cho rằng Đoàn Chuẩn - Từ Linh là một, Từ Linh là một người không có thực, đó là cái tên mà Đoàn Chuẩn thích cho thêm vào mà thôi.

    Rồi lại có chuyện có người kể rằng Từ Linh là người lái xe của Đoàn Chuẩn, quan hệ giữa họ là quan hệ giữa ông chủ với người làm thuê, v́ gắn bó với nhau nên đă gắn tên hai người lại làm một; hay chuyện khác, có ông nhạc sĩ từng chơi với Đoàn Chuẩn kể rằng Từ Linh là cái tên mà Đoàn Chuẩn đă “lăng mạn hóa” tên của một người bạn v.v..
    Dù đă có nhiều câu chuyện được kể, nhưng gần như cái tên Từ Linh vẫn là một ẩn số mà nhiều người vẫn đang t́m kiếm lời giải. Thậm chí, rất nhiều nhạc sĩ từng chơi với Đoàn Chuẩn cũng không biết Từ Linh là ai, ông làm nghề ǵ, có quan hệ thế nào với Đoàn Chuẩn. Điều này hoàn toàn dễ hiểu bởi sinh thời, Đoàn Chuẩn không có nhiều bạn, bạn thân lại rất ít. Và trong số những bạn thân ít ỏi ấy, chính là Từ Linh.
    Từ Linh là ai?
    Người viết bài này đă may mắn t́m gặp được gia đ́nh ông Từ Linh tại Hà Nội và câu chuyện về ông đă dần được sáng tỏ. Theo anh Hà Thạch An, con trai của Từ Linh cho biết, Từ Linh tên thật là Hà Đ́nh Thâu, sinh năm 1928 tại Hà Nội, quê gốc ở xă Giai Phạm, huyện Yên Mỹ, tỉnh Hưng Yên.
    Ông là con thứ tư trong gia đ́nh có 4 anh em trai, lại là người ít nói nên cả nhà gọi ông là Tư “ĺ”. Ông Tư ít nói nhưng là người thích chữ nghĩa, hóm hỉnh, vậy là sau này, chính ông đă đặt lái cái tên Tư “ĺ” thành ra Từ Linh, và cái tên đó đă gắn bó với ông trong hầu hết các hoạt động.
    Sinh thời, Từ Linh là người có nhiều tài lẻ.
    Ông chơi guitar, thổi kèn, thường tỉ mẩn sửa cassette, biết tiêm pḥng, chụp và chơi ảnh. Nếu Đoàn Chuẩn là công tử mê xe hơi th́ Từ Linh cũng chịu chơi không kém. Thời ấy, những loại máy ảnh có tiếng trên thị trường, Từ Linh cũng không tiếc công t́m về, mà cũng chỉ để chụp chơi thôi, chứ không phải để kiếm sống.

    Vốn xuất thân là con nhà tiểu chủ, thời thanh niên, học xong, ông cũng tự lập công ty riêng, làm về xuất nhập khẩu, làm ăn với các thương gia Hong Kong, mà một trong những công ty làm ăn phát đạt nhất là công ty Thạch An
    Sau này lấy vợ sinh con, ông cũng dùng cái tên đó để đặt tên cho con trai, để mong sau này con cũng được thành công như vậy. Ông và Đoàn Chuẩn cũng chính là hai người đă hùn hạp vốn để gây dựng rạp chiếu bóng Đại Đồng.

    Sau này, trong đợt cải tạo công thương nghiệp tư bản, cùng với việc hăng nước mắm Vạn Vân của gia đ́nh Đoàn Chuẩn bị tiếp quản th́ rạp Đại Đồng cũng được chuyển giao lại cho nhà nước. Sau đó Từ Linh đi bộ đội, Đoàn Chuẩn ở lại Hà Nội nhưng hai người vẫn giữ mối liên hệ thân thiết cho đến sau này gặp lại. Từ Linh là người tài hoa nhưng rất kín đáo và kiệm lời. Thậm chí có những người sống ở ngay gần nhà cũng không biết ông chính là Từ Linh trong những sáng tác chung với Đoàn Chuẩn. Ông làm thơ, chơi nhạc chỉ là để cho ḿnh, thỏa măn sở thích riêng mà thôi.
    Cả ông và Đoàn Chuẩn rất ít khi nói về việc sáng tác, dường như đó là điều mà hai ông muốn giữ riêng và chỉ nghĩ đó là những việc làm cho vui, chứ không nghĩ sẽ có ngày người ta lại muốn biết, muốn t́m hiểu đến điều đó. V́ vậy, những câu chuyện xung quanh việc sáng tác chung của Đoàn Chuẩn và Từ Linh cho đến nay, vẫn c̣n là bí mật.

    T́nh thâm
    Có người đă từng nhận xét rằng giữa Đoàn Chuẩn và Từ Linh, đó là thứ t́nh bạn hơn cả t́nh bạn, t́nh cảm giữa hai con người tài hoa ấy không chỉ dừng lại ở mức tri âm mà hơn thế, đó là tri kỷ.
    Cho đến tận bây giờ, nhiều người vẫn không thể giải thích hay làm sáng tỏ được việc viết nhạc và lời của hai ông trong các sáng tác, liệu rằng, có phải v́ quá thấu hiểu gan ruột của nhau, mà trong những tác phẩm âm nhạc của hai người, sự ḥa quyện ấy gần như không có ranh giới.

    Từ giai điệu cho đến lời ca, là cả một sự gắn bó khăng khít không thể tách bạch được. Tuy nhiên, trong nhiều bản chép tay của Đoàn Chuẩn, ông luôn ghi là “Nhạc: Đoàn Chuẩn - Lời: Từ Linh”.
    Từ Linh tuổi Mậu Th́n, ít hơn Đoàn Chuẩn 4 tuổi. Thuở thanh niên, Đoàn Chuẩn chơi với anh trai của Từ Linh, nhưng dần dà lại hợp với chú em là Từ Linh hơn, bởi ở hai người có sự đồng điệu về tâm hồn cũng như sở thích âm nhạc.
    Đoàn Chuẩn và Từ Linh, ngoài sự đồng điệu ấy th́ khác nhau hoàn toàn. Trong khi Đoàn Chuẩn chỉ biết có một thứ là âm nhạc th́ Từ Linh lại có rất nhiều tài lẻ, thậm chí ông c̣n là đấu thủ tennis, hay hí hoáy với những việc sửa chữa máy móc.

    Tuy nhiên, mức độ chịu chơi của hai ông cũng không kém nhau là mấy. Nếu Đoàn Chuẩn là người si t́nh th́ Từ Linh lại rất đào hoa. Chính Từ Linh cũng có những người phụ nữ khác ngoài người vợ giỏi giang buôn bán của ông.
    Đặc biệt, ông cũng có riêng ḿnh một “người em gái miền Nam” thực sự, và người phụ nữ ấy c̣n hạ sinh cho ông một người con gái tên là Nga, hiện sống tại Sài G̣n, tuy nhiên, do hoàn cảnh không thuận nên đến bây giờ, gia đ́nh Từ Linh cũng chưa gặp lại được “người em gái” ấy. Cũng rất có thể, bài hát Gửi người em gái miền Namcủa Đoàn Chuẩn - Từ Linh, chính là xuất phát từ t́nh cảm đó của Từ Linh, dựa trên giai điệu và t́nh cảm thật của Đoàn Chuẩn, cũng với người em gái của ông nữa.
    Nghệ sĩ ưu tú Hà Đ́nh Cường, cây trumpet nổi tiếng của Việt Nam là cháu gọi Từ Linh là chú ruột cũng cho biết, giữa Đoàn Chuẩn và Từ Linh, đó là một t́nh bạn sâu sắc không thể phủ nhận. Có những điều của hai người chỉ có hai ông biết với nhau. Họ gắn bó với nhau và cả cuộc đời giữ ǵn sự gắn bó ấy, khiến nhiều người ṭ ṃ cũng không thể biết hay hiểu thêm được.

    Chỉ biết rằng, t́nh cảm mà Đoàn Chuẩn và Từ Linh dành cho nhau là một t́nh bạn quư giá, sâu sắc chả kém ǵ câu chuyện về Bá Nha với Tử Kỳ. Anh Thạch An c̣n nhớ có thời gian sau giải phóng, hai ông hay chụm đầu vào chiếc máy đĩa cối cùng nhau nghe nhạc, thầm thầm th́ th́, rồi thỉnh thoảng lại phá lên cười với nhau.
    Có những lúc ngồi nghe nhạc Trịnh, ông Đoàn Chuẩn quay sang nói với Từ Linh rằng, “nhạc của ông Trịnh Công Sơn này quái thật, nhưng nhiều khi những ư tưởng của chú cũng ghê gớm không kém đâu”. Họ thường hay động viên nhau như thế.


    Sau giải phóng, kinh tế hai gia đ́nh đều sa sút, Đoàn Chuẩn rắc rối với lư lịch gia đ́nh tư sản, Từ Linh giải ngũ trở về làm nhân viên sửa máy tính ở Công ty Bách hóa tổng hợp, cuộc sống khó khăn nhưng t́nh bạn giữa họ vẫn vẹn nguyên. Có lẽ kinh qua những khó khăn như thế, hai con người ấy lại càng thấm thía về hai chữ t́nh bạn hơn bao giờ hết.

    Đoàn Chuẩn dù có bị những tiếng xấu thế nào, ông vẫn là một người anh, một người bạn tốt nhất của Từ Linh.
    Con người Đoàn Chuẩn đẹp đẽ và được kính trọng là bởi tâm hồn ông đẹp đẽ, bản chất con người ông quá tốt.
    “Trong suốt 6 tháng trời Từ Linh bị liệt nằm viện cho đến lúc ông qua đời (1987), ngày nào Đoàn Chuẩn cũng sang thăm Từ Linh 2 giờ. Đoàn Chuẩn ngồi xoa bóp cho Từ Linh, hai người thầm th́ kể chuyện, ngày nào cũng vậy mà họ vẫn không hề có biểu hiện nhàm chán”, anh Thạch An kể.
    Sau khi Từ Linh mất, Đoàn Chuẩn có sáng tác được thêm một số bài và ông vẫn ghi chung tên hai người, như một sự trân trọng đặc biệt t́nh bạn với người bạn, người em tri âm tri kỷ của ḿnh

    st , theo lời kể của con trai cố ns Đoàn Chuẩn

    Last edited by lkhanh-ly; 04-30-2014 at 03:05 AM.

  3. #3
    Junior Member lkhanh-ly's Avatar
    Join Date
    Apr 2014
    Posts
    601
    link nhạc bị error
    Last edited by lkhanh-ly; 03-12-2015 at 02:59 PM.

  4. #4
    Junior Member lkhanh-ly's Avatar
    Join Date
    Apr 2014
    Posts
    601
    Ư Lan tŕnh bày

    Tôi đi giữa hoàng hôn,
    Khi ánh chiều buông, khi nắng c̣n vương
    Một ḿnh tôi ngắm cánh chim lạc loài
    Mà ḷng ḿnh thấy u hoài

    Tôi thương nhớ ngày qua, trên bến Hoàng Hoa
    Hay những đường xa
    Thường thường hai đứa dắt nhau tươi cười
    Mắt say sưa thắm mộng đời

    Dù cho mưa gió, bên mái tranh nghèo
    Dù cho nắng, dù cho sương khói mịt mù
    Niềm thương yêu hằng xin măi maĩ không hề phai
    Nhớ, nhớ, nhớ đêm nào, trên bến t́m sao
    Hai đứa nh́n nhau, không nói một câu
    Như thầm mơ ước, ước mơ dạt dào
    Như thầm hẹn nhau mùa sau

    Tôi vẫn đi giữa hoàng hôn
    Tôi vẫn đi giữa hoàng hôn
    Tôi vẫn đi giữa hoàng hôn
    Ḷng thương nhớ..




  5. #5
    Junior Member lkhanh-ly's Avatar
    Join Date
    Apr 2014
    Posts
    601

  6. #6
    Junior Member lkhanh-ly's Avatar
    Join Date
    Apr 2014
    Posts
    601


    Y Vân : Ảo ảnh cuộc t́nh

    Sinh thời, nhạc sĩ Y Vân được nhiều người đánh giá là rất đứng đắn trong chuyện t́nh cảm. Nhưng nếu cứ thế th́ “chất liệu” đâu để làm nên những t́nh khúc: Ngăn cách, Xa vắng, Thôi, Ảo ảnh... từng làm say đắm ḷng người?
    Hà Nội đêm Noel năm 1953, chàng thanh niên Trần Tấn Hậu (sinh năm 1933 tại Hà Nội, quê gốc Thanh Hóa) đi lang thang cùng với người bạn tên Nhân.

    Qua cửa Nhà thờ Lớn, phất phơ phía trước họ là hai tà áo dài tím, vàng. Hai chàng bèn đi theo. T́nh cờ cô gái áo vàng quay lại, trái tim của Hậu như ngừng đập: một nhan sắc mê hồn. Kể từ giây phút ấy, đôi mắt của Hậu luôn dơi theo nét duyên dáng của cô gái áo vàng. Nhưng rồi nàng đă mất hút trong đám đông...
    Dạo ấy, Trần Tấn Hậu đang dạy nhạc ở Trường Dũng Lạc (anh là học tṛ của Giáo sư Tạ Phước) và cũng đang tập tành sáng tác. Mỗi lần đi dạy, từ ngơ chợ Khâm Thiên anh chọn con đường Tràng Thi để đi bộ đến trường. Một hôm, anh ghé vào hiệu sách, chưa kịp mua th́ thấy cô áo vàng lần nọ bước vào tiệm đàn bên cạnh.
    Thế là chàng bỏ luôn hiệu sách, tót qua tiệm đàn giả vờ hỏi mua sách nhạc, lân la đến bên nàng rồi làm quen bằng cách nhiệt t́nh hướng dẫn đồng thời chọn mua cho nàng cây đàn tốt nhất.
    Sau đó, người bạn tên Kỳ t́m gặp rồi dẫn anh đến nhà người bà con giàu có, đầy thế lực, để anh dạy đàn cho con gái nhà này (cũng là em họ của Kỳ): vẫn là... nàng!


    Nàng tên là Tường Vân. Và từ đó t́nh yêu của họ mỗi ngày thêm khắng khít. Đến lúc này th́ Tường Vân mới tiết lộ cho người yêu biết là cha mẹ đă hứa hôn nàng với một nơi rất “môn đăng hộ đối”, bất chấp sự phản đối của nàng. Khi gia đ́nh biết được giữa con gái và anh nhạc sĩ nghèo đang nảy sinh t́nh cảm “đáng ngại” th́ t́m cách ngăn cản, thậm chí c̣n tạo ra nhiều t́nh huống để v́ ḷng tự trọng, chàng nhạc sĩ phải chùn bước.
    Mồ côi cha, Trần Tấn Hậu phải dắt díu mẹ và hai em (một gái, một trai - sau này là nhạc sĩ Y Vũ) nương náu trong một túp lều xiêu vẹo ở ngơ chợ Khâm Thiên. Là con trưởng nên gánh nặng gia đ́nh đè nặng lên vai Hậu. Anh đi dạy đàn để nuôi mẹ và các em (sự thảo hiếu của anh, có lẽ người Việt Nam nào cũng biết được qua bản nhạc bất hủ Ḷng mẹ). Trước khi đoạn tuyệt với mối t́nh thật đẹp nhưng ngắn ngủi này, trong nhớ thương đau khổ anh đă sáng tác ca khúc T́nh ta nở giữa mùa đông tặng người yêu. Bản nhạc được kư tên “Y Vân” và chàng giải thích “Y Vân có nghĩa là... yêu Vân”.
    Ảo ảnh
    Y Vân lập gia đ́nh năm 1963, lúc này anh đă là trưởng ban nhạc Y Vân danh tiếng ở Sài G̣n (cùng với sự cộng tác của các ca sĩ Thanh Thoại, Tuyết Mai, Mai Hương...).
    Một buổi trưa năm 1965, từ đài phát thanh, Y Vân dắt xe máy ra cổng chuẩn bị về th́ có một chú bé chạy đến mời anh vào quán nước cạnh đấy.
    Nơi đây, một thiếu nữ khá xinh ngồi chờ sẵn, chú bé giới thiệu đó là chị của ḿnh, tên Huyền, đang là sinh viên Ban Việt-Hán, Đại học Văn khoa Sài G̣n. Huyền có đôi mắt to, đen và buồn. Trên bâu áo của nàng có chít một mảnh tang đen. Y Vân cố nhớ lại xem ḿnh đă gặp cô gái này ở đâu chưa, nhưng chịu thua.
    Theo phép xă giao anh ngỏ lời chia buồn.
    Nhưng cô gái lắc đầu, buồn bă: “Em đâu có người thân nào qua đời. Mảnh tang này là dành cho mối t́nh của em đó!”. Y Vân sượng sùng, anh cũng manh nha đoán rằng phải có một điều bí ẩn ǵ đó mới khiến cô gái này vượt qua nỗi e dè thường thấy của phái nữ, không ngại điều thị phi để đánh bạo gặp anh, nhưng cũng khó mở miệng để hỏi, đành chỉ ngồi nói chuyện bâng quơ một lát rồi viện cớ cáo từ.


    Hai hôm sau, Y Vân t́m đến nhà Huyền theo địa chỉ cô đă cho. Đó là một căn nhà vách gỗ đơn sơ nhưng ngăn nắp, sạch sẽ nằm bên chiếc ao rau muống trong con hẻm đường Trương Minh Giảng (gần chợ Phú Nhuận bây giờ). Huyền không có nhà nhưng cậu em trai đă thổ lộ với chàng nhạc sĩ những điều thầm kín của chị ḿnh. Chú bé cho biết họ là con của một địa chủ tiếng tăm ở Long An, được gia đ́nh gửi lên Sài G̣n trọ học.


    Huyền rất thích âm nhạc và ca hát, đặc biệt là thích nhạc của tác giả Y Vân. Những cuốn vở học tṛ của Huyền cũng được cô kẻ khung, chép nhạc (hầu hết là nhạc của Y Vân). Tiền gia đ́nh gửi lên để Huyền hoàn tất chương tŕnh cử nhân Văn khoa lại được nàng đem đóng học phí vào... lớp dạy đàn Tây Ban cầm. Suốt ngày Huyền chỉ ôm đàn và hát nhạc Y Vân.


    Việc học bê trễ, mấy năm liền chẳng đậu thêm được chứng chỉ nào. Thấy vậy, ông bố đă bắt hai chị em về quê, ép gả Huyền cho một anh trung úy hải quân. Huyền quyết liệt từ chối. Bẽ mặt với nhà trai, ông bố đăng báo từ con. Huyền đau khổ, trút tâm sự với em trai rằng đă yêu nhạc sĩ Y Vân.
    Sau khi bàn tính, hai chị em trốn nhà lên Sài G̣n, Huyền phải t́m việc làm để mưu sinh và nuôi hy vọng có ngày sẽ được cùng người trong mộng kết tóc se tơ. Sau nhiều lần ḍ hỏi, biết chắc nhạc sĩ Y Vân đă có gia đ́nh, Huyền làm một mảnh tang đen, luôn đeo nó trên bâu áo.


    Nàng tên là Tường Vân.
    Và từ đó t́nh yêu của họ mỗi ngày thêm khắng khít. Đến lúc này th́ Tường Vân mới tiết lộ cho người yêu biết là cha mẹ đă hứa hôn nàng với một nơi rất “môn đăng hộ đối”, bất chấp sự phản đối của nàng. Khi gia đ́nh biết được giữa con gái và anh nhạc sĩ nghèo đang nảy sinh t́nh cảm “đáng ngại” th́ t́m cách ngăn cản, thậm chí c̣n tạo ra nhiều t́nh huống để v́ ḷng tự trọng, chàng nhạc sĩ phải chùn bước.


    Mồ côi cha, Trần Tấn Hậu phải dắt díu mẹ và hai em (một gái, một trai - sau này là nhạc sĩ Y Vũ) nương náu trong một túp lều xiêu vẹo ở ngơ chợ Khâm Thiên.
    Là con trưởng nên gánh nặng gia đ́nh đè nặng lên vai Hậu. Anh đi dạy đàn để nuôi mẹ và các em (sự thảo hiếu của anh, có lẽ người Việt Nam nào cũng biết được qua bản nhạc bất hủ Ḷng mẹ). Trước khi đoạn tuyệt với mối t́nh thật đẹp nhưng ngắn ngủi này, trong nhớ thương đau khổ anh đă sáng tác ca khúc T́nh ta nở giữa mùa đông tặng người yêu. Bản nhạc được kư tên “Y Vân” và chàng giải thích “Y Vân có nghĩa là... yêu Vân”.

    Ảo ảnh
    Y Vân lập gia đ́nh năm 1963, lúc này anh đă là trưởng ban nhạc Y Vân danh tiếng ở Sài G̣n (cùng với sự cộng tác của các ca sĩ Thanh Thoại, Tuyết Mai, Mai Hương...). Một buổi trưa năm 1965, từ đài phát thanh, Y Vân dắt xe máy ra cổng chuẩn bị về th́ có một chú bé chạy đến mời anh vào quán nước cạnh đấy. Nơi đây, một thiếu nữ khá xinh ngồi chờ sẵn, chú bé giới thiệu đó là chị của ḿnh, tên Huyền, đang là sinh viên Ban Việt-Hán, Đại học Văn khoa Sài G̣n.
    Huyền có đôi mắt to, đen và buồn. Trên bâu áo của nàng có chít một mảnh tang đen. Y Vân cố nhớ lại xem ḿnh đă gặp cô gái này ở đâu chưa, nhưng chịu thua.
    Theo phép xă giao anh ngỏ lời chia buồn. Nhưng cô gái lắc đầu, buồn bă: “Em đâu có người thân nào qua đời. Mảnh tang này là dành cho mối t́nh của em đó!”. Y Vân sượng sùng, anh cũng manh nha đoán rằng phải có một điều bí ẩn ǵ đó mới khiến cô gái này vượt qua nỗi e dè thường thấy của phái nữ, không ngại điều thị phi để đánh bạo gặp anh, nhưng cũng khó mở miệng để hỏi, đành chỉ ngồi nói chuyện bâng quơ một lát rồi viện cớ cáo từ.


    Hai hôm sau, Y Vân t́m đến nhà Huyền theo địa chỉ cô đă cho.
    Đó là một căn nhà vách gỗ đơn sơ nhưng ngăn nắp, sạch sẽ nằm bên chiếc ao rau muống trong con hẻm đường Trương Minh Giảng (gần chợ Phú Nhuận bây giờ). Huyền không có nhà nhưng cậu em trai đă thổ lộ với chàng nhạc sĩ những điều thầm kín của chị ḿnh. Chú bé cho biết họ là con của một địa chủ tiếng tăm ở Long An, được gia đ́nh gửi lên Sài G̣n trọ học. Huyền rất thích âm nhạc và ca hát, đặc biệt là thích nhạc của tác giả Y Vân. Những cuốn vở học tṛ của Huyền cũng được cô kẻ khung, chép nhạc (hầu hết là nhạc của Y Vân). Tiền gia đ́nh gửi lên để Huyền hoàn tất chương tŕnh cử nhân Văn khoa lại được nàng đem đóng học phí vào... lớp dạy đàn Tây Ban cầm.
    Suốt ngày Huyền chỉ ôm đàn và hát nhạc Y Vân.


    Việc học bê trễ, mấy năm liền chẳng đậu thêm được chứng chỉ nào. Thấy vậy, ông bố đă bắt hai chị em về quê, ép gả Huyền cho một anh trung úy hải quân. Huyền quyết liệt từ chối. Bẽ mặt với nhà trai, ông bố đăng báo từ con. Huyền đau khổ, trút tâm sự với em trai rằng đă yêu nhạc sĩ Y Vân.
    Sau khi bàn tính, hai chị em trốn nhà lên Sài G̣n, Huyền phải t́m việc làm để mưu sinh và nuôi hy vọng có ngày sẽ được cùng người trong mộng kết tóc se tơ. Sau nhiều lần ḍ hỏi, biết chắc nhạc sĩ Y Vân đă có gia đ́nh, Huyền làm một mảnh tang đen, luôn đeo nó trên bâu áo.

    Nhưng ḷng nàng lúc nào cũng tơ tưởng đến nhạc stài hoa. Nàng đă nhờ em trai t́m cách cho nàng gặp anh để nói với anh điều này.
    Nhưng khi gặp, nàng lại không dám nói.
    Y Vân ra về như chạy. Và ca khúc Ảo ảnh ra đời sau đó:
    “...Những ân t́nh em đong bằng nước mắt.
    Khóc cho đầy hai chữ t́nh yêu.
    Phấn hương nồng anh xem tựa tấm áo, đă thay màu ân ái từ lâu.

    Những neo thuyền yêu thương thường dễ đứt,
    khiến bao chiều trên bến tịch liêu.
    Vắng con tàu sân ga thường héo hắt.
    Thiếu em ḷng anh thấy quạnh hiu...”

    Hà Đ́nh Nguyên
    Last edited by lkhanh-ly; 01-10-2015 at 09:05 PM.

  7. #7
    Junior Member lkhanh-ly's Avatar
    Join Date
    Apr 2014
    Posts
    601

  8. #8
    Junior Member lkhanh-ly's Avatar
    Join Date
    Apr 2014
    Posts
    601

  9. #9
    Junior Member lkhanh-ly's Avatar
    Join Date
    Apr 2014
    Posts
    601
    Last edited by lkhanh-ly; 01-07-2015 at 09:43 PM.

  10. #10
    Junior Member lkhanh-ly's Avatar
    Join Date
    Apr 2014
    Posts
    601

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •